Bài thơ này do tôi (chứ không phải Art hay Engineering) viết trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ. Tôi không biết em sẽ đọc được bài viết này hay không. Tôi biết mình đang trơ trọi, giữa biển nhớ nhung này. Tôi chỉ có thể viết cho em một bài thơ, cuốn nó vào một cái chai thủy tinh và mong những cơn sóng sẽ đưa nó về với núi đồi, nơi em.

Tháng Bảy về
Tựa một giấc mơ
Kéo tôi khỏi buốt giá
Gieo thêm bao ngọt ngào
Thổi hồn những màu sắc

Em như một đoá hồng
Loài hoa mà tôi yêu
Nhỏ bé và mềm mại
Em hoá thành đám mây
Bồng bềnh và xinh xắn
Thả mình giữa bầu trời tâm trí tôi
Em là một vầng trăng
Tròn vành vạnh
Trong sáng
Như tuổi mười sáu của em

Em cầm lấy tay tôi
Cứ ngỡ là ngàn năm
Để rồi phải chia xa
Tìm lại đâu hơi ấm?

Tháng Bảy đi qua rồi
Chỉ còn tôi
Gã trai si tình
Gom những vụn ký ức
Vẽ bức tranh không màu
Giữa buốt giá cô đơn

Cảm ơn em
Đã bên tôi suốt những năm tháng ấy
Xin lỗi em
Ngàn lời xin lỗi

Bourges, 07 Mars 2021